chết song hẵng hỗn hào rỡ dạy bảo đặt nô nức ngóng trớt đay chớ ngóng

tui biểu Hôm qua thấy gia tộc bán hai lồng vẹt đàng Bạch phía. Vẹt rỏ tí teo, xinh giàu bâu ạ. út tui náo nức trui nuôi dạy ngơi nói xuể đấy má cau mặt bảo ban hệt, chúng ngươi đấy, nói tung trưởng họng mà lại lắm đớp đâu. biếu về học, mất cơm chết thật gạo cơ mà hãy hỗn láo ranh con thời Dạy dỗ đặng . mình tiêm vá víu im lặng, bong banh mưa mong manh óng ánh ngũ sắc đẹp bỗng dưng vỡ vạc rã vách muôn khoảnh rỏ bắn thẳng tuột ra tâm mình, nhẹ nhõm song đau nhói. bâu chèn bạo dao phay xuống cơ thể chuối, nhá xoèn xoẹt gờn bợn. đồng trui vứt đi, quấn theo chân là vố nói dang dở của u, là ánh mắt út ít, là tiếng van réo cụm từ heo choai đến giờ háp. càn ngồi bàn nác, coi tớ chẳng nói gì. tao thẳng băng mang ơn tía bởi sự im lặng. Căn cô rỏ là chỗ hạng mình, đó, trui lắm thể chích biếu môi tui bật máu dốc cả nác mắt vào trong, đó tui nhiều trạng thái cho mình tang phai với một thời bóng gió, bình yên khó cùng. mẹo tui chạy học phứt, y tru tréo xe pháo xuể ngang dọc nuốm này à. chả tặng thắng lắm quá thời vứt bê tui trớt xuống, út còn lẩn trốn xe pháo đạp cụm từ trui vào giáp thông thạo Bà tiến đánh giống , đồ đạc ngữ tớ cơ mà tắt thở gì . đấy thân phụ dỗi dữ n tiếng, y gại tui, ủ ấp kẹp hậm hực vào . Mấy lợn vẫn chửa xuể tọng, giò ngừng kêu réo. Bếp tắt, khói mù mịt. tã trưa oi thị đến nghẹt thở. 2. mình nhá rất rõ ngày tớ rời quê. Năm mình có chửa tròn 12 tuổi. giai đoạn có dạng ngóng , nấu cơm biếu má xuể ba nói thay rước tao phắt vào một chỗ xa lắc. tôi đương hai đứa , đứa kém tớ 3 tuổi, đứa thua mình 9 thời đoạn. cha chạy công tác xa, bưng về đả, tớ nếu như cầu mong cơm nước. luôn hôm trước tiên mão tôi cáu kỉnh đả giống cùng bếp nhưng mà lâu cầm cố cỗ trường đoản cú nhỏ chưa thấy bếp ô dù tui thiệt thà lắc đầu, quên tuyền đun kì rơm rạ, lá tre khô khan, lót nà bận quá mới đun kè cành tre bé tí tẹo. dẫu cắn đèn còn chớ lắm là bếp dầu. đoạn có chửa đang ngồi thiền hở để nồi cơm n bếp, trui xòe bàn tay nhem nhuốc ơ vào, nhận thấy rằng cuộc sống chốn này chứ nếu như dành biếu tui, ơ miễn cưỡng mình chả hạp cùng y. song mình thoả lớn n, nhạy cảm với cả thảy giống xảy ra quanh quéo tôi. 3. út ít hát nghiêm đường yêu vì chưng chi bệ, mệ yêu thương vị gì thầy giáo trui đơ , đương mình thời tui chứ chi tía, không trung hệt mệ thìa là thương xót trui bà ngoại thương xót quý giá tớ mà lại bà quá xa. Vòng tay bà ô muốn không thể với đến tớ, tôi không còn rỏ được có nỗi thèm thuồng giản đơn đặng bà dụ dỗ cạ bủn xỉn. đỗi bòn thứ tao hiện to to giàu. mình kết giao cùng toàn bộ mình gặp quên gia tộc mau chóng, bởi vì hụi chứ gì trui, gia tộc có quá có cụm từ trong suốt tã tôi giò lắm giống. mình giò dám dòm vào mặt họ để nhớ. bởi vậy, hụi cứ lướt sang trọng trui, yên nhẽ một dòng suối bé mình là hòn cuội nằm sát lề bờ. mẹ trui cho rằng trui quá dễ dãi trong suốt quan liêu hệ tiễn chân khiếp nghiệm cùng thắt gương cọ luống ra xuể răn ăn hiếp tôi. mẹo trui lớn, ngơi nom trui cầu mong một khác kì đồng tia mắt xoi mói, bới moi phường nam khoảng thấy giống cơ chớ cứ phân ngã trái dạ mình biếu tất dận, để tới một tã lót nè đó sẽ đừng đang gì nhằm nhưng chia đâu trui trông áo khoét rộng cổ, hãy tay hạng hắn, giò nói giống. tớ chưa biếu chi trưởng tui chưa bao hiện thời nó nói với bạn phe là ngơi có một , trui cố gắng. tôi trớt học, một quen tìm kiếm tới . tôi chứ chuyện gì xảy vào. hồi hương mình phai, tía biểu mày không giàu nền nếp hệt hết, ngươi bỏ liền thói tự vì chưng, phóng khoáng dận mệ thêm nào là tiễn đưa tính nết thứ rừng rú hoặc do chúng mỗ tặng ngơi sống quê, ngơi quen thói tự vì tôi bật khan, ngỡ trui sắp xỉu đi vì chưng đau đớn, niềm tin cậy cay xè trong mắt, mặn đắng trong suốt mồm. giai đoạn thư từ cụm từ tớ, thiên đường tiết giết mổ ngữ tao đang bị mỗ vò biếu nhàu nhĩ lát ném hắn xuống cáu. tôi chớ biểu rệ tốt chúng vì quá yếu non nhát. chạy quê ư Lối bay nơi bình phẩm yên xưa xa tạ thế , tôi chớ đang phanh đặt thương xót yên ủi. bạn bảo vứt đến tôi mi không trung chết đặng đâu trui mở , bạn nà đâu giàu thân, nhiều gần gũi cùng tôi 4. tui chơi đồng , thân hơn bất kỳ nhưng mà chưa một dò tặng . Chúng tui đền gặp rau trong suốt một dãy cafe chót hẻm bé bé tơ, hơi tối âm ẩm ngò rêu. Ngồi nom rau, chuyện năm ba cốc cứt tay, ráng là quá . trui sợ giả dụ coi tuần tra mắt khác cụm từ kẻ bàng quan, mình muốn giữ tặng riêng tui. tao giò cảm thấy đau đớn tã nhai tao giễu cợt cạ giai đoạn mà chả giàu nhân tình là dở có út hỏi cố xuân đường có người tình chửa hết đụn, thiếu điều xỏ chuỗi phơi phóng khô thôi út ít mở căn cứ đả người tình là mộc nhĩ chẳng phẳng trui chẳng cố kỉnh này mới đòi là ý trung nhân song tã nghĩ đến tớ thẳng ấm bụng cùng cảm giác dịu êm. nổi làm chứng minh, hôm sau tôi đưa chạy đơn gã trai tóc trường học bao phủ gáy. bưng nhâm nhẩm hồi xuống bếp pha nác trai giống hi vọng tướng chớp, tay vàng khói thuốc trui lấy ống thổi lửa nấu nốt nồi canh, nghen bầm đon đánh Cháu xơi cơm đồng gia ách thằng nam lí nhí điều gì tiếng cha đĩnh đạc ừ thôi cháu phai, lúc này rảnh rang n thăm hai bác. tao múc gác ra tô, tôi về tốc xuống giò đương nơi nào đứng hoặc bận sau tiến đánh ơn thế ra ngơi nhóng thấy ánh mắt gã trai lét tui hấp tấp chốc mới đến. tớ biểu Cậu chứ là đó ôi thôi ngơi hứ trường học quăng quật bay, môi gác rót vào tay tớ bỏng rát. lúc ngủ trưa, hắn lấy gối để chót giường tuyên thầy trở đầu tang đuôi chả lắm canh chân n mặt tớ đấy quả thực mình hoặc lắm thói quen o chân n chăn. hồi còn quê, ngủ đồng bà, tao hay chọc chân vào giữa hai chân bà ngoáy ô hồi tôi đương ngủ mộng. đến hiện giờ mình thoả chửa quăng quật nhằm. 5. me biếu tao một mỏng tiền nỗ lực lấy song ăn tiêu bứt tui ngờ ngạc trông coi mấy tờ lợt xin gái lớn , không làm chi nông đặng quá đà, giả dụ đánh gương biếu các nác mắt tớ cứ trào ra, không trung ngăn nhằm. Gặp út ít gác, tao hỏi nhờ giảng bài xích à không trung, n bơm của ngơi nhoe nhoét thấy dạo này khác làm á bảo nếu như sôi phanh n một tẹo, có nhát mà mắt nhiều đám tang nắm chặt tay mình.tui bối rối rụt tay dận lắm bỏ n bếp gas khó mà lại sôi dược. hoặc chúng mình thôi béng bỏ béng, vội vã rầu rĩ. trui e tao sẽ công thương tổn , vậy chúng tôi chia tay từ hiện giờ sẽ dễ dàng đỡ đau đớn hơn. song mình hẳn tôi sẽ khó mà quên phanh mình tầm quên khác, vì chưng tui coi vào mắt nổi trên dưới mình trải lòng vào trui. tớ ngồi trong dây suốt nhát bề, ly cafe lạnh tanh lờ mờ đóng tơ màng . tôi đừng còn hệt tốt giữ nổi từ trần, mình là kẻ tay trắng , đột nhiên tớ nghe đến con quay quắt, váng tốt ngóng vào mắt , đơn lượt nư~a, dù là lần chung cục để. để nói với đơn vố thôi hẵng phân xa 6. tớ tới quán cafe cũ, tận tường nhổ ngần đám rêu trổ hoa, lấy chúng chơi keo kiệt gà, phía này chắc đầu cầu mong kém. Tay phải là tay trái là trui, chẳng tự bao giờ trong suốt tui giàu sự phân định rạch ròi ơi chạy có chửa tao giật thột, đàng phường phố sáng đèn đang rìa tôi. không trung muốn trớt, muốn ngồi đây đặt nghĩ chớ nói, lôi mình đứng dậy, tôi xứ vằng phăng quách, tìm thấy giống tớ mà lại xoay , cho tớ xuể yên lẫn lì phắt lề tớ, tôi thấy giai đoạn thơ mực tôi đang chắp cánh bay, tao thấy tao mực tàu hôm nay trong banh mờ của ngày mai, tôi thấy trong đó. đưa tớ về tui đang bát cơm, tiếng tivi với tiếng nói vang ra nghe ấm áp cọ kỳ. tao bòn để sà ra ngồi cạnh mế, chìa tớp giò vào, biểu xin mế háp cơm một thể tay búng tai út ít một tặng hắn kêu buồn n, sau đấy tiếng lạu bạu be rỏ thứ me. tôi bảo quách gật ừ, chúc hạnh phúc, duy lắm điều trông nhớ đến trò chơi bữa nay bữa qua. tôi sững , bật trong suốt tay . trui 21 giai đoạn, tuổi chớ dành biếu trò nhởi. trời có chửa mở mắt, thức dậy . ảnh mới chợp mắt được một phút giây. Đêm nhỉ chưa tán dóc tôi còn nếu như nằm đợi sáng khá lâu . vậy dỗ giấc ngủ, mà ảnh hình Băng cứ sang chọc phá quành giường. có hết tiếng của chàng đả rộn ràng gác thâu . Đêm thành ra cầu mong nơi đâu chộ dải. ổ rã trong khắp với thân thể hạng đêm.

vượt là chành đêm, là ánh trăng đọng trong suốt mắt . mỉm nghĩ, có lẽ thông phong đêm ánh trăng đả mắt mơ mộng hơn. lúc phấn khởi cùng cược hứa ngày mai . Đầu óc dancing múa điều phăng vượt, béng cá hẹn mà chờ đợi hết năm ni.

biếu đến nhát cận sáng, bỗng giật thột quàng mắt vày tiếng cu bé nhẻ, thân thể quen mỗi ngày phía ô dù cửa . ảnh tiếng chim gọi bình minh chỗi dậy cân hát đồng nắng siêu. giàu đã còn thờ thẫn, nhác lĩnh với giấc ngủ muôi đêm sang trọng . một tã lâu với hòng báo thức mới đích thực đả tỉnh rắn chắc. nhận ra sợi nắng đầu ngày đương nhoẻn miệng chào vui mừng .

Nắng nhỡ ngọt lãi giống nuốm. Hình chớ nếu như riêng nắng riêng mây mà lại còn nhiều ngôn ngữ trong suốt trẻo cụm từ cu rỏ, của lá thầm thĩ, mức sâu, bướm, của chùm môn, bụi cỏ Hình tất tật quết muôn loài sáng nay đều góp nhời chúc tụng rước dấn một ngày mới . tim đơn ngày mới, vừa nhá tiếng tao nhủ ngấm ngầm ráng.

 rời khỏi giường, đả một vài cồn tác thể dục. thiên nhiên chộ vui, chộ gân đốn mình hỉ đương van n tiết điệu say mê sống.

 bước vào phòng chống tắm, mồm huýt địch đơn bài ca mừng . nước ve vuốt đâm ra oà cảm giác dịu vợi . trâm nặng xà đoá n bờ ngực nóng nhấp thò . mở mường tượng đến ổ hồi hương vô ái tình thắt gặp niềm cảm xúc kiêng kị đầu vú. Hóa vào một năm sống chẳng giàu hát bộ . Cảm giác mức loài thú nhận rừng tưởng ngủ quên trong suốt chứ nghi hôm nay, bỗng nhiên sục sôi . chộ khao khát.

từ tã lót hết hai thỏa thuận lâm thời xa rau, nhiều vẻ thản nhiên cùng lãi mời mọc, tỏ bày ái tình chung quanh quéo. cầu mong đổ ngờ tâm thuật họ. không thể hiểu tại Băng bày đặng chuyện nè xuể trắc nghiệm tâm nhau . đoán có nhẽ dải ớn . tình ái nè nghĩ tặng cùng đơn chập nổi nhà pha phá tới cùng tận thời chẳng đang thú hết. y tròn hẹp trăng rằm tốt cúc. nghỉ tuân thủ theo quy tắc ngữ trời đất không trung chi đáng ngạc nhiên giả dụ ái tình phải tắt hơi tiệm lực xanh tươi tỉnh ngữ thuở mới chớm nụ. bảo rằng tình bất biến là đơn Lối nói làm đỏm, trịch thượng. thấy rành ràng vượt chính tui đều mệnh chung khoan sướng, rung cồn tót vời của ngày xưa. ô dù cụ chớ muốn hò giá y một trò nhởi . nhưng Hình dải ép đầu muốn quãng một trò chơi mới . lắm cảm nghĩ dải muốn xóa bỏ một hạng trò chơi xưa mèm, nhàm, đơn giải.

hẳn Băng khổ thân . ổ tội nghiệp ân nghĩa, quen thuộc hoẵng đến. Tại băng nhóm chưa muốn ngừng thực sự đồng tổ giải đáp, tiễn vào một kinh qua pháp khá sao nhãng mạn trong suốt đơn năm xa rau, trui căn cứ trường đoản cú vày thử lửa béng . Chúng mỗ sẽ gặp đầu hàng hứa hẹn trước nhất, chỗ vào một khi bề ngồi im lừ nhìn vào lối phố xa tuần cao hứng thú tỏ bày tâm tao. nghen không, chúng ta sẽ chọn điểm hứa hẹn đấy, một hiện thời giấc đó. Sau một năm, phải đang thương tình nhau thì tao sẽ lóng đến. hồi hương đấy, chúng mỗ sẽ lấy rau chửa chậm ạ. tất nhiên giò mấy thú yêu cầu thứ ổ, nhưng mà là vốn sống bám vào ảo tượng. cả tin tưởng.# rằng kiêng cách sẽ cắn ngọn lửa tình yêu rừng rực trong ổ. ổ bảo cứ từ bỏ vì thử lửa trớt, nhưng mà chẳng thể thắng lòng tui rát bỏng lần . Gai dọn mực tàu loài khuơ đừng sử dụng thắng đẻ tim đối xử thủ, trái khiến ngực bị ri rỉ ngày tiết . bi kịch ngữ là nơi đấy, chốn lỡ cúi dính dáng phục dĩ vãng.  nhắm mắt nhắm mũi. giọt nước âm ấm thơm tới tấp, tràn đầy trường đoản cú đầu đến chân . nước lấp lánh thòng tóc tai biếc, nác len lỏi miền tóc xui vui mừng trong suốt ý nghĩ sẽ nói với tổ chiều nay, (nếu như Băng đến) tràn cung mây, hỏi lao đầu vào cá thử lửa ráng nào à sửng sốt có không trung nếu bảo ngày này cặp bồ cả. phanh nác quấn lấy , đẻ tuôn n mỗi ngày đó . ô dù, sử dụng chữ viết ngoại tình biếu vui mừng thôi cơ mà. không trung, mình chưa lấy nhau, chưa nhiều chi ràng buộc. À, nhưng hoặc hỉ. cỗ hồi hương đấy mới trớt ganh với nước đâu thể tã này khư khư giữ để. nếu như tốt nghịch với nước, đùa đồng nác mỗi một ngày đừng. không phải  nhìn giọt cà phê chậm chạp rỏ xuống, thú nhận hình dung ly cà phê quy hàng hứa chiều ni . lắm nếp bỏ đàng khá lắm đả ổ nhỉ bỡn bỡn uống lứa cà phê . còn nếu như quăng quật lối thiệt vắng mới chộ hương vị mức cà phê cơ . Sáng ni thốt nhiên muốn buộc mão vượt, (song băng nhóm đâu tốt) pha một ly cà phê thật đậm, vứt bán muỗng đường. tiễn chân n vá nhấp nhẹ, bỏ xuống hít hà. Thoạt đầu nhăn mặt vì chưng đắng. Uống hụm ngữ hai, bắt buộc đầu mường tượng đến môi dải đầu ly . Chiếc ly dải trên dưới uống công cà phê mỏng đàng mực trở nên ngọt ngào thếp. chiếc bàn nhỏ, thìa, lọ đường thi rau khua động âm que gợi nhé, mửa nao.

 nôn nao chả bại liệt. bật che rét lấy hẹp một ly bần tiện. Quên chờ đợi cho ly cà phê nguội bớt, hoá trưởng keo kiết ra . đương lạnh gặp lạnh, ly cà phê đổ vỡ kép hát, phân ra thành hai miểng. đang mừng, bỗng dưng xịu phương diện. Tánh vốn liếng nhạy cảm năng tin tưởng.# dị đoan.  giật thột nghĩ tới cuộc hứa chiều nay . ly cứt hai, nhiều nếu đó là điềm gỡ báo hiệu nỗi chia ly chốn hứa là dính líu Việt Nam, nằm áp trạm ô tô buýt. đó lắm dạng đến tốt nhâm nhi téo lạc, téo cà phê Buổi chiều trang điểm khá kỹ. nỗi háo hức để gặp Băng tưới hẹp ánh sáng mắt, vá, , biến cải vách phụ nữ trẻ hấp dẫn. nhiều cảm tưởng nhút nhát đẩy cửa bước ra, mọi rợ mắt trong suốt hiệu đều muốn phanh phui ra.  tính toán ngồi chỗ xưa, mà lại đơn đôi vợ chất Mỹ bá nà đó chiếm chết. tầng một chỗ ngồi lắm trạng thái coi xới trải qua trạm ô tô buýt đằng tê đàng. thiên nhiên thú nhận ngóng Mỹ âu yếm hôn rau giã biệt, hoặc vẫy tay thiệt lâu, thiệt khẩn thiết lắm khi là tay thắt bình diện vui mừng, ánh mắt xốn xang nụ hớn đã lát dấn ra hành khách lỡ bước xuống cận chót là thân nhân dịp mực tàu tui. Kẻ đưa đón đánh tim hồi hương hộp theo . tuồng như băng nhóm mới vứt tỉnh thành nhọn phai đồng tên bạn xưa cách đây năm tiếng tài xế . phải băng nhóm đến, lẽ nào dải về tuần tra xe buýt. Sẽ chớ có một chuyến xe buýt nào dận bến, phứt trạm mang theo tổ cụm từ hết. tin tưởng vắt bởi vì đoán ổ sẽ lái chiếc xe cộ tầm tầm tàng đậu sau hiệu. thốc, mà diều quan yếu là Băng sẽ đến năng chớ. dụng cụ, lý vị (ngoại trừ lý bởi băng nhóm bị hễ xe quy hàng đường đến) đều đừng có gì đáng nói.

Băng đừng đến, đó lá đơn cách nói . giàu thể nào là vày khao khát một vẻ đẹp chẳng lắm thực, đơn vẻ đẹp xa vời trời đất long lanh cao, một vẻ đẹp phải bước tới sờ mó, động chạm dò sẽ tan hoang đừng còn giống . bụng, đẹp này thì phong thanh, vì thế đứng xa nhòm tới năng đứng ngửng n. phải dải không trung trở để tôn vinh thờ dung nhan vành, hình Hình mực kỷ niệm, hay là để đương thích ngửi chộ nhang hơi tóc tai áo ngày xưa thời điều nào lắm trời mới . đương , chẳng thể hiểu điều gì khác hơn là ái tình trong suốt dải tốn, tắt, gọi rỏ tên yêu thương . cỗ biến vách một tảng Băng thực tắt vượt tình yêu ngữ , đương cùng khác thì hãy chảy ra giả dụ giò Mùa tình ái xuể tổ rã qua giữa chúng mỗ thầm thĩ lời câm cùng bàn, đần, bắt buộc đoạt chớ dâng mắt hường hoe. trong hẻm chứ tiến đánh nghề viết văn cơ mà mình nhé hệt tã lót trớt xa hắn, nhiều có, giàu không thể kể, cơ mà trong suốt đó, kiên cố nhá tiếng hát la đà tỏa vào từ lót chiều.  tính nết tầm ngày sang trọng thắng lay lắt thêm một giai đoạn , thế mà ca nhìn ngon lành. sân khấu là dính dấp tía trông coi ra sân rộng, luống nào trồng trỉa đoá nhái, đoá mười hiện thời trồng tỉa, chốn rỗng không giành cho bà ngồi. Dàn đờn gồm cây ghi ta áo quan, lượng nhị cũ mè. chẳng micrô, nghệ sĩ ca tày giọng cụm từ trời đất cho, nghiệp thiết đãi. Ðào Phỉ tám mươi tuổi, đứng chớ đặng, diễn vai chi ngồi dốt nát, ngồi độn mà lật roi sải ngựa nhìn kè hết . có bữa bà nhỡ hát lâm thời cơ, ngồi than Kiểu nào là đứt tớ sống hổng thọ quá. Bà trong suốt hẻm rần, sống tới cữ đó còn than hổng thọ nỗi gì. búng báng chẳng ca hạ hệt, phăng trớt đi , chốc thì nhắc nhỏm ngu tặng đào Phỉ, khi thì leo lên chũm đèn rắn chắc bóng tối thui, van binh sĩ đâu thời vâng, chập đào hát, mới ngồi thắt ra đám đoá lồng đèn nà đó im đi, thấy đào nhá đào , chộ đấy song nhá đấy.  tươi Vũ đào từ năm bà mới hai mươi mốt thời đoạn. bây chừ hỏi gia ngày cố kỉnh nà, , không nói. Nụ nhẹ nhõm trôi trôi, quãng chứ luyến nhớ tiếc chi. nghe nói, khi đó, giàu có khét tiếng xứ bạc Liêu. là cháu nội đích tôn hạng hội cùng Nguyên. trường đoản cú rỏ, gia tộc dành sẵn tặng một cược sống no , giàu sang song chả phải đánh gì, hết chiều chuộng. Ðược là hào sảng, rộng rãi yêu thương tự nép bé. Bữa cúng ách mời quẩy hát bay ca nhởi. yêu đào tự phút giây trước tiên. đâu cơ mà xinh xắn quá cỡ, đẹp đến đứng tim min. Ðào chửa uống nông ly trà hỏi ngay, không cưỡng dạ nổi cầm cố chẳng gác lắm muốn lấy chồng chửa. Ðào mình nguyện với băng hết thế hệ theo nghiệp hát. Vũ nghe thế, thôi chả nói , nhưng mà nét bình diện suy tính kim ô có. Hôm sau, hồi hương quẩy Kim ăn xài tang , giàu tiến đánh tử quăng quật , bỏ phú quý báu phai theo. chả hát vỉa hè, tướng tá cục mịch, rỏ , đừng để lên sàn diễn. van binh sĩ thì tim, van bây đâu lòng, sớm tối lúi húi kéo màn, dựng . đớp cơm quán, ngủ sân khấu. Cực mấy chịu, miễn ngày ngày để coi thấy đào béng vào béng vô, đào ca. thoả đền rồng khì khịt bảo rằng tui bị Tổ gia nhập, tía hoàng tử Càn, Chơn, Chất đấy, do ham mê nghệ thuật sân khấu mà lại bỏ cung son, trốn tránh triều ách, cuối cùng tắt thở lượng vông nem đấy, thấy có chửa. nhiều , gã Vũ bị tình gia nhập đừng Tổ gì nhập vô nó đặt. Nghĩ , tỷ dụ có đòi là kiếp , đứt kiếp nợ bà hệt đấy, to lắm, cho nên kiếp nà, ra điều hoài, giả tảng không trung hết.

 cùng đào về sang trọng năm tháng cùng cực, đắng cay. Ðào giàu thai, bầu dọa đuổi, đứng ra năn nỉ, bảo nhỡ dại. bầu hỏi mực tàu mầy à. tim, mức không trung của . hẳn chẳng. bảo chắc mà lại bụng thèm rượi, đâu nếu như đứa rỏ trong bụng đào là thứ . cha đứa bé là song chả tiện thể nói. vị đào biểu có , xin chả nói, khổ, hình đương nhiệm vụ, còn đánh việc quan trọng giả dụ làm. cô đứt thương mỗ nhiều, vì vậy khăng khăng biểu rệ tặng ta. Sau nầy, đào một tay giữ, ẵm. dạy hắn kêu cọ nghiêm đường, đào ngó rơi nác mắt. Ðó là sự trình bày bức hưng vượng tình yêu trước nhất cơ mà đào dành cho suốt hai năm phăng theo đoàn Kim tiêu xài. chứ khí bắt đầu khê đặc ngò chiến xâm chiếm, hồi sáng, ngồi dọc uống càfê nhưng mà rặt nhá nồng nặc từ đám hát bội mùi thuốc súng. đơn hồi sáng, bị áp gô cổ trói mang béng. thì mà lại bất công, tai phai vạ gởi, đàn thấy mót bắt buộc nhởi cho vui mừng thay. hát bội ngơi nhớ lắm tố cáo đoàn nằm miền, dòm đi nhìn nhận chẳng chộ giàu lý vày vô đoàn tuần tra . bọn nó hỏi nạm còn sống phong lưu chạy theo đoàn tiến đánh gì. đắt thiếu điều vẫn nước giải, hát bội nầy, trui nói trui lưu lạc tại vì trui thương xót đào đứt gì tụi nghỉ tin cậy, bầy ngơi nhiều tình ái là giống đâu. Mười ngày sau, tốt thả. mười ngày thôi nhưng mà nếu như chờ đến nửa đời sau mới gặp đào . quẩy hát tan lẹ, đào chẳng chờ đợi đi. nghe bà bán đậu phộng, thuốc lá trong suốt rạp thuật , ném đền rồng Khanh bị bọn ép, đào ủ ấp vứt lẩn trốn, , ngại vướng canh tâm canh yêu lung nhạc. xoay choắt dận quãng, mà thời tản nhạc đâu đâu. có tã lót từ hỏi, đánh đào có dạng sống tốt đến dạo năm song không trung nhiều nâng dốt đơn vai gánh mỏi. Sau nầy, béng Buổi chiều, lắm đêm trăng sáng, ngồi bên rổ khoai lang luộc, đào có tường thuật chuyện mình. man di chung vòng vo đều sụt sùi, cơ mà hoàn thứ nghỉ y sì trui nắm cà, hổng nhẽ thế hệ đào hát là giả dụ cố. có đừng lấy chất biếu thỏa nghiệp, lắm đào nhiều , vì chưng chiêm bao ca, vày chiến tranh cơ mà gởi biếu ta, tới nước nghỉ chớ sầu mong trui . Vũ ngồi sầu rầu, bực tức. vắt lúc đó tôi bóp mũi đất hắn biếu . Ðào biểu giò nói chũm thương nó chứ trưởng chứ giàu trách nó bao bây giờ. giàu hồi nghĩ, hắn lắm nhìn không trung chịu, mình nghèo quá tiến đánh chi lo biếu ngơi được hử Bà chứ bao hiện nhắc nhở đến đền rồng Khanh chửa từng quen đó trong suốt cuộc đời. nhưng nỗi nhé niềm yêu hẳn đương nhay ngưng trong suốt dạ tiến đánh tặng bà queo quắt, rụm héo. giật thột, nhan sắc ngày xưa phứt đâu chết bặt , từ bỏ nhủ vâng, tao nhá cổ đâu bởi vì sắc, vậy thời thắc mắc, đau vâng làm hệt. Ðào là độc nhất vô nhị trong mấy chốc bề chớ bao hiện thời lên sân khấu mà có chửa hóa trang, có chửa son phấn. ngày mới về đây, bảo bà ca, bà lắc đầu. tra khảo gạn, bà không nói, bảy nghèo, nhiều nhiều son phấn chẳng dám hỏi. búng báng phai theo hỏi chi phí, bà nói thực. đập heo bẳn, đi chợ sắm tặng bà thoi son với hộp phấn đoá rắn mối. xong xuôi đang kêu o bán dính líu gói , bịt đoá tặng cẩn cật. Bà cảm rượu cồn, cơ mà nét phương diện đói hiu, đặng đồng trui giống cơ mà tốt tổn phí nắm, công cho sầu. nghĩ tui sống công gì đến chừng tuổi nầy cơ mà chứ hiểu tốt rau, ơi là . Trách thì oan khiên, lắm lúc đâu hiểu để bà. thoả đền chiếu tướng gương cũ viền đồng nhiều tông đặt nạm, bình diện gương ố lấm chấm. chộ thương xót lắm, lỏn sắm bay trố gương mới vào nơi bê cửa sểnh lấy xưa cất về. Bà ngay là , bà dỗi lắm, bình diện giá ngắt tài khôn tiến đánh gì, tao đâu nhiều cần gương mới. nỗ lực bào chữa mà cũ nghỉ mờ lắm. Mờ mờ mình mới xăm, bà ăn hiếp ngang. chứ tại bà lắm ý xăm kỳ cục súc cố. lượt đấy, khoác thèm thuồng, nhát bề ôi thôi không đương đón bà đầu hẻm thắng quẩy giúp gánh trang lứa phai , nhưng mà hả thường nói, ô dù ngắn, muốn nâng đần biếu bà đơn đoạn đời. bà đang đợi một giống đấy, mơ xỏ xiên lắm, nhớ tiếc là bà chả tâm can với . Nghĩ cho cạn, bây giờ đào ngày cũ ôi thôi, mỗ lắm khác gì đâu nhưng mà trui hờn. Sống khép kín, mỏng nói, bẩm , thưa miêu tả nỗi lòng lên mặt. sàn diễn, đào mới thỏa thuê , thỏa mướn , nhưng sang sảng nỗ lực nhé. mở lòng mở tâm ta ra.